Chuyện bà ngoại

Khi nhắc về bà ngoại, bạn nghĩ tới điều gì đầu tiên?

Đối với mình có lẽ là những câu “chửi” thân thương của bà. Bà mình sinh ra và lớn lên trong những năm kháng chiến chống Pháp ác liệt, lại một mình tần tảo nuôi các con là bác, là mẹ là cậu mình trong suốt những năm kháng chiến chống Mỹ vất vả. Bà ít học, chỉ học qua một lớp bình dân học vụ để biết cách viết được tên của mình, đọc được những chữ cơ bản, thế nhưng, bà “chửi” thì không thua một ai đâu à nha! Chanh chua nhưng cũng thâm thúy lắm! Và, mặc dù bà hay mắng, hay chửi mình như vậy, nhưng thực sự trong lòng mình, mình hiểu rất rõ, đằng sau những câu chửi ấy là cả một tấm lòng yêu con, thương cháu bà dành cho mình, và mẹ mình!

Mình là đứa cháu út ít nhất trong nhà, sinh sau đẻ muộn khi bố mẹ mình đều đã ngoài 40, còn bà thì ngoài 70. Ngoài 70 tuổi vào thời điểm đó có khi là đã có chắt rồi ý chứ, tưởng chừng như được an nhàn tuổi già rồi thì tự nhiên lại lòi thêm ra đứa cháu, “làm tao lại phải trông”.

Suốt khoảng thời gian thơ ấu của mình, mình lớn lên trong vòng tay bà ngoại. Năm mình 2 tuổi, mẹ để mình ở nhà cho bà trông và đi Huế 1 tuần liền (công nhận mẹ mình ham đi du lịch thật). Sau này những ký ức về khoảng thời gian đó không còn vẹn nguyên trong tâm trí mình nữa, nhưng mình vẫn nhớ mẹ kể rằng hôm đó mẹ đi Huế về, thấy mình đang ngồi nghịch nước ở trong chậu, còn bà, vẫn dáng lưng còng còng ấy, đang quét thóc ở sân.

Tuổi thơ bên bà ngoại là những buổi tối, sau khi đánh răng rửa mặt xong, mình lên giường nằm bên cạnh rồi ôm chặt lấy bà và nghe bà kể chuyện. Có mỗi câu chuyện “Tống Trân Cúc Hoa” bà kể không biết bao nhiêu lần, thế nhưng với mình, nó vẫn luôn luôn mới mẻ như ban đầu! Mình thậm chí còn thuộc lòng những gì bà kể, thế nhưng cứ như có một ma lực, mình muốn nghe mãi, nghe mãi, bởi vì chỉ có nghe giọng kể chuyện của bà mình mới ngủ ngon được…

Sau này lớn dần lên, mình không ngủ chung với bà nhiều nữa, cũng không nghe chuyện cổ tích nhiều nữa.. Mình bắt đầu thích những thứ mới mẻ hơn, rồi cũng bắt đầu bướng bỉnh hơn, ít nghe lời hơn, rồi cũng có những lúc cãi lại bà…. Những lúc đó, cứ tự cho là mình đúng lắm, bà chẳng hiểu gì… Nhưng rồi khi nghĩ lại, lại chỉ thấy muốn tự tát vào mặt mình nhiều chút…

Thế rồi, chẳng biết từ khi nào, bà yếu dần đi, không còn khỏe mạnh như lúc trước…Bà ốm chỉ chưa đầy một tuần là đã về với ông, trong sự ngỡ ngàng của cả gia đình.. Thế mà, trước khi ra đi, tối hôm trước bà vẫn còn khoe với bệnh nhân nằm cùng phòng rằng "Cháu gái tôi nó học giỏi lắm mới đỗ đại học đấy, tôi đã hứa sẽ thưởng cho nó… "Đến tận lúc sắp qua đời, bà vẫn cố nói với mẹ mình rằng “Tao đã hứa rồi, nhớ thưởng cho cái H nhé..”

Mùa hè năm đó, đáng ra là mùa hè tuyệt vời của mình, nhưng cũng thật buồn, vì sau này, mình có muốn cũng không thể kể với bà rằng hôm nay cháu nhập học đại học, bữa này cháu trượt một môn thể dục, để lại được nghe tiếng bà cười xòa, "Mày dốt thể dục là có gen bên ngoại rồi"..

Thỉnh thoảng, mình vẫn nằm mơ thấy bà, mơ thấy bà với những ký ức ngày nhỏ, lúc mình theo chân bà đi ăn cỗ, lúc bà móm mém nhai trầu xong cười nhìn mình.. Bà là bà ngoại, nhưng cũng gần như là mẹ, là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của mình.. Mình chỉ được sống trong vòng tay bà 18 năm, nhưng những kỷ niệm diệu kỳ khi được ở bên cạnh bà có lẽ sẽ còn mãi trong tim mình! Cháu yêu bà nhiều cực!

Thế còn các bạn, bạn nhớ gì khi nghĩ về bà ngoại?

Comments